CỤ GIÀ BÊN HỒ VÀ CHÙM ĐÀO TRẮNG

Sương gió bảng lảng của những ngày cuối năm làm ta nhớ tới những người thân, người không còn nữa theo đúng nghĩa. Nhưng đồng thời cũng sống mãi trong niềm yêu - nhớ của chúng ta. Như một sự việc được sắp xếp nhưng cũng đầy ngẫu nhiên, trong hôm nay tôi nhận được hai món quà. Hai món quà đều gợi trong tôi hình bóng một người thương da diết: Ông Nội tôi. Người đàn ông mà tôi luôn nhớ với nụ cười đẹp và mái tóc bồng. Người đàn ông tôi yêu hoài không dứt. Món quà đầu tiên tôi nhận được đầu giờ chiều là cuốn sổ của cộng đồng MindYourMind mà tôi đang tham gia. Và món quà thứ hai một chùm đào trắng tôi nhận được vào buổi tối ở nơi làm việc. Có đôi lúc, mọi thứ cứ đến một cách phù hợp; dường như lạ lẫm nhưng trùng khớp thần kỳ. Tôi chỉ biết lòng có chút gì bừng sáng, cảm giác như món quà gửi đến từ xa xăm... Tự lòng tôi, đón nhận một cách nhẹ nhàng và dâng lên niềm yêu thương gần gũi. Mở lòng và đón nhận... Cuốn sổ là món quà tôi được chọn vì là một trong những thành viên hoạt động năng n...