
Đêm thường thinh lặng. Ai ai cũng nghĩ rằng một ngày yên lặng nhất về đêm. Lẽ thường là vậy! Với tôi, có lẽ, đêm thật nhiều âm thanh. Tiếng tích tắc đồng hồ, tiếng quạt quay o... o..., tiếng thở của chính mình, tiếng lòng xôn xao, trăn trở bao điều không thể nói với ai,... Tiếng côn trùng vo ve, tiếng rơi khẽ của giọt sương đêm rơi thỏ thẻ trên cành lá. Vì đêm thinh lặng nên thành ra đêm cũng nghe được nhiều thanh âm quá - của những niềm riêng. Tôi quên mất là còn cả tiếng bàn phím mình đang gõ, thật rõ, thật đều. Bao nhiêu tiếng lạch cạch là bấy nhiêu suy nghĩ trào ra từ con chữ. Thần thánh thế! Bấy nhiêu chữ cái thôi mà làm nên cả một thế giới nội tâm của một con người. Có tiếng chó đang sủa thật vang... Hình như mỗi tạo vật đều có một đời sống tinh thần về đêm của riêng mình. Một đời sống khác... Một tinh thần rất khác... Tiếng nói với chính mình có lẽ cũng là tiếng nói về đêm. Khi ta đã xếp lại những bộn bề, tấp nập của cuộc sống ban ngày; ta "lôi" ra một mặt bộn bề khá...