Cuộc đời bạn nếu là một giai điệu, bạn chọn giai điệu nào? Tôi yêu Jazz, một tình yêu không phải ngay từ "cái nhìn đầu tiên", không phải cái sự "falling in love" sét đánh. Ngày xưa tôi từng ngưỡng mộ và thấy "mê" những tình yêu như thế, có lẽ do mộng mơ của tuổi và cũng hay đọc truyện tình cảm. Tôi yêu Jazz theo quá trình lớn lên của tâm hồn tôi. Đó là một cái sự gặp gỡ khi mà "đến thời điểm" bạn sẽ gặp và dần dần gần gũi nhau hơn. Kiểu như dần quen và không gặp nhau thì thấy nhớ nhung lạ lùng. Chợt gặp nhau ngẫu nhiên thì bất giác quên đi việc đang làm, chỉ vô thức đung đưa và nhắm mắt tận hưởng giai điệu, rồi đột nhiên cười một mình. Rồi thấy Hạnh Phúc, nhẹ nhàng đến thế thôi! Nhạc hay làm người ta không cưỡng được cảm giác muốn hạnh phúc. Và Jazz, bất cứ lúc nào cũng khiến tôi thấy mình là một người hạnh phúc, cho dù đó là một bản nhạc buồn. Bởi vì tôi có thể đắm chìm và rung cảm đến thế trong âm nhạc, bằng cả cơ thể vật lý và cả tâm hồn tôi....