
CÀ PHÊ LỀ ĐƯỜNG Có người bạn học cũ sống xa Việt Nam thấy tấm hình tôi chụp góc ngã tư đầy nắng, có hàng phượng xanh thắm, thỉnh thoảng vài cánh hoa đỏ rơi khiến vỉa hè giống như một tấm thảm thêu nổi; bạn liền nhắn: "Chà thấy nhớ cafe lề đường ghê." Nghe bạn nói, tôi không thể nào không viết vài dòng về "cafe lề đường". Không chỉ là cafe mà là cái góc phố, con đường, cái lề đường chật chật làm nên cả một nét đặc trưng của những người thích "ngồi cafe" một giai đoạn nào đó trong cuộc đời họ. Như thế hệ 8x của tôi, những người bạn và tôi mê uống cà phê hơn nhiều thứ nước khác. Tụi tôi ngồi cafe cóc, cafe vỉa hè chứ không phải quán trang trí đẹp để "check in" hay quán cafe phải có máy lạnh. Cafe lề đường lúc đó cũng giản dị đúng với tên gọi, chỉ là quán nhỏ, vài cái bàn nhỏ hay chỉ là một góc hẻm nép nép, góc đường có vài chiếc bàn nhựa và vài chiếc ghế con con. Tụi tôi lúc đó mê nghe nhạc, xưa phần lớn quán nhỏ nhưng nhạc rất hay, tuỳ thuộc sở thí...